“Có những phim điện ảnh còn dở hơn căn nhà ngoài phố nói thẳng một câu như vậy luôn, thất vọng khinh khủng luôn.” Đàm Vĩnh Hưng chia sẻ.Chuyện sao 

Mr.Đàm lên tiếng chỉ trích những bộ phim điện ảnh nhảm

“Có những phim điện ảnh còn dở hơn căn nhà ngoài phố nói thẳng một câu như vậy luôn, thất vọng khinh khủng luôn.” Đàm Vĩnh Hưng chia sẻ.

Lần đầu tiên thử sức mình vào phim điện ảnh với vai trò là nhà sản xuất trong bộ phim Hiệp sĩ mù. Đến bây giờ thì anh đã thật sự hài lòng về bộ phim chưa?

Thật sự là tôi chỉ hài lòng 85%. Lúc ấy tôi cũng khá bận rộn với vai trò là huấn luyện viên nên mọi việc tôi đều nhờ và hy vọng vào đạo diễn tài năng như Lưu Huỳnh. Bộ phim vẫn còn thiếu một cái gì đó nếu được làm lại tôi sẽ làm tốt hơn.

Hiện tại bộ phim Hiệp sĩ mù nhận được bao nhiêu giải thưởng? 

Cười…Được hai, ba giải gì đó. Ngọc Thanh tâm thì đoạt giải nữ diễn viên xuất sắc, Quách Ngọc Ngoan cũng đoạt giải nam diễn viên xuất sắc. Riêng bộ phim cũng được giải phim được yêu thích nhất hai, ba lần.

Tôi vinh dự vì bộ phim của mình được đề cử giải thưởng danh tiếng Cánh Diều Vàng.

Theo anh thì bộ phim Hiệp sĩ mù có khả năng chiến thắng giải thưởng Cánh Diều Vàng năm nay?

Chưa bao giờ tôi nghĩ đủ sức để mà đoạt giải Cánh Diều Vàng. Thật lòng mà nói phim của tôi thì một nửa là giải trí thương trường một chút xíu tâm linh, duy tâm. Giải thưởng Cánh Diều Vàng ghê ghớm lắm, tôi là một chiến binh mới, được đề cử là vui lắm rồi.Tôi được tham gia vào một sân chơi với một bề dày thành tích oanh liệt mang tên Cánh Diều Vàng thì việc có mặt là một sự vinh dự cho bản thân tôi cũng như êkip phim Hiệp sĩ mù.

Theo anh thấy thì trong năm nay bộ phim nào có triển vọng đoạt giải Cánh Diều Vàng?

Thật ra thì tôi chưa xem hết các phim đó nên không có ý kiến chính xác được. Nhiều khi con mắt của người làm phim, giám khảo sẽ khắt khe hơn so với khán giả. Có những phim mình thấy rất là hay mà không đoạt giải, còn những phim coi xong không hiểu khỉ gió gì hết lại đoạt giải rất cao chỉ có người chuyên môn họ mới biết mà đánh giá.

Những sản phẩm điện ảnh kế tiếp của anh là gì? Anh sẽ hướng phim của mình theo thể loại nào để đánh vào thị hiếu người xem?

Tôi đang lên kế hoạch cho những dự án phim điện ảnh khác, nhưng xác định thể loại là cả một êkip phải ngồi lại bàn bạc rất kĩ. Thường thì những phim đi dự thi thì không bán vé được còn ngượi lại thì không có cửa dự thi. Quy luật rất rõ ràng, làm sao cho phim vừa bán vé được vừa dự thi được mới là khinh khủng điều đó đòi hỏi ở Việt Nam phải lựa những gì giỏi nhất, xuất sắc nhất thì mới làm được. Để có một bộ phim hay cần phải chí công vô tư, phải lựa người xứng đáng không cần biết người đó có hot, còn bán vé được hay không miễn họ diễn xuất ra được nhân vật thì sẽ mời, còn nếu cứ lựa theo êkip, cục bộ thì sẽ không đi tới đâu được. Rồi đến khâu máy móc, ánh sáng, âm thanh, phải tìm ra được những góc máy lạ, đẹp như vậy mới lưu lại trong lòng khán giả chứ tôi thấy phim Việt Nam cứ xem xong rồi là cất vào xó, không có chút gì đọng lại cả.

Làm phim cho dân mình xem khó mà dễ, dễ mà khó.

 Với xu hướng ngày nay, theo anh thì yếu tố nào của phim điện ảnh bán được vé?

(Cười lớn)…Trời ơi phải nói ngay đến yếu tố nhảm. Tôi thấy rất là lạ lùng luôn, tôi cũng hông hiểu sao mấy bộ phim như vậy lại có doanh thu cao. Có thể nói dân mình quá dễ dãi, dễ dãi kinh khủng luôn. Có thể vì thắc mắc một cái tên một sự nổi tiếng trước đó của phần 1, họ kéo qua phần 2 khiến cho người ta sẽ đi xem thử. Không hiểu tại sao xem một đợt người ta có thể truyền tai nhau, có thể nhận định được phim đó có chất lượng hay không. Họ cứ thích kéo nhau đi coi để xem nó ghớm cỡ nào, đó là tâm lí người Việt Nam để có cái biết để mà chửi để mà làm anh hùng bàn phím (cười). Đó là điều lạ lùng ở Việt Nam mình.

Có nhiều phim rất rất hay khi chiếu ở rạp thì không có doanh thu cao. Có những phim còn dở hơn căn nhà ngoài phố nói thẳng một câu như vậy luôn, thất vọng khinh khủng luôn. Không biết sao họ là người lớn mà ta sao họ có thể làm như vậy được, người lớn đúng nghĩa luôn, lớn trong nghề và lớn trong tuổi đời và lớn trong tất cả mọi thứ sao họ có thể làm một bộ phim như vậy được.

Mỗi người có một sự lựa chọn, tự hỏi mình vậy thôi chứ mình không nên bất người ta làm theo ý mình hay là muốn người ta làm khác đi đó là quyền lựa chọn của họ thôi, tôi chỉ nói chung chung, cái mà mình nhìn thấy. Phim có doanh thu cao là phim chiếu vào dịp tết, phim vui hài, nhí nhố, phim nhảm mà nhảm nặng người ta còn thích đi coi nữa. Rồi người ta truyền tai nhau phim này nhảm lắm rồi người khác cũng đi coi xem nó nhảm đến cỡ nào.

Còn phim ma thì người Việt mình rất sợ ma, có 100 người thì hết 90 người sợ ma nên tôi không chọn phim ma để sản xuất. Còn phim đánh đấm thì mình chỉ mới ở đầu ngõ thôi, nước người ta đi sâu trong rừng còn mình chỉ mới ở bìa rừng thôi chưa ăn thua gì hết. Ví dụ, tôi muốn hóa thân thành một tên ăn trộm được đào tạo bài bản, chuyên nghiệp đi ăn cắp tranh, ăn cắp kho báo hay đột nhập tất cả các cơ quan bí mật này kia nhưng ở Việt Nam không có cái đó. Mình đưa ra thì người không hiểu là mày đang ở đâu thế giới thực hay thế giới nào. Bởi vậy, đề tài ở Việt Nam khó kinh khủng, làm phim cho dân mình xem khó lắm không đơn giản đâu. Khó mà dễ, dễ mà lại khó, có những phim dở không tưởng tượng nỗi họ lại kéo tới rạp vì sự nhảm nhí. Nhiều lúc thấy xấu hổ đến mắc cỡ cho bộ phim, cho những người làm điện ảnh.

Nguồn: Chuyện sao – tintuc.vn

Related posts

Leave a Comment